KHÔNG BAO GIỜ QUÁ TRỄ ĐỂ THỰC HIỆN ƯỚC MƠ

Ngày đầu tiên ở trường, sau khi tự giới thiệu tên mình với bọn sinh viên chúng tôi, giáo sư đố chúng tôi tìm xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và nhìn thấy một bà già nhỏ bé nhăn nheo đang mỉm cười – nụ cười bừng sáng.

Bà nói: “Chào cậu trai, tên tôi là Rose, tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?”

Tôi cười to và vui vẻ đáp:  – “Dĩ nhiên rồi!”

và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.

– “Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này?” tôi đùa.

Bà cũng đùa lại:-  “Tôi tới đây để tìm một ông chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc rồi nghỉ hưu và đi du lịch”

– “Ôi, bà hài hước thật!” tôi thật sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này.
– “Tôi luôn luôn mơ ước được đi học đại học và bây giờ thì tôi đi học đây” bà cụ nói.

Sau buổi học, chúng tôi đi bộ về hội quán sinh viên để làm một ly sôcôla nóng. Chúng tôi thành bạn ngay và chỉ ba tháng sau đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe những câu chuyện của “cổ máy thời gian” này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và triết lý thâm thúy của cuộc đời.

Trong năm học đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi, bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến bà thích ăn mặc đẹp và cởi mở trước những sinh viên tò mò muốn biết về bà.

Cuối học kì chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà được giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói.

Bà mỉm cười và bảo: “Chúng ta không nên ngừng hoạt động chỉ vì chúng ta già, thực ra chúng ta già chỉ vì chúng ta ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, hạnh phúc và thành đạt, đó là:

– Bạn phải cười và phải tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày.

– Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn mơ mộng nữa ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người chung quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết rằng mình đã chết.

– Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi với trưởng thành. Nếu bạn mười chín tuổi và sống trọn một năm, không làm ra được một sản phẩm nào cho đời bạn sẽ già đi thành một người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi. Không cần tài năng, năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó bạn ko già đi mà chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm.

– Cuối cùng phải không hối tiếc. Chúng ta không nên tiếc nuối những gì mình đã làm mà chỉ nên hối tiếc cho những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang nhiều hối tiếc mới là những người sợ chết.

Rồi một cuối năm trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ, một người bạn đồng môn đã dạy cho mọi người một bài học:

không bao giờ quá trễ để thực hiện ước mơ.

Chia sẽ bài viết qua:
  •  
  •  
  •  
  •   
  •   
  •  
  •   
  •  
  •  

Trả lời

Name *
Email *
Website